Bài thơ Vĩnh biệt lá diêu bông của Nguyễn Đình Huân làm con người ta chợt nhớ về những dấu yêu năm nào. Đó là khi anh về quê dịp tháng ba để rồi cơn mưa rét nàng Bân làm xóa nhòa đi những kỷ niệm. Dẫu cho lá diêu bông hay con đò xưa bao năm vẫn vậy. Nhưng rõ ràng là lòng người ta đã đổi thay thật rồi.