Trần Vàng Sao cùng những trang thơ hay nhất mọi thời đại phần 5

Nào! Không để các bạn chờ đợi lâu hôm nay chúng ta hãy cùng uct.edu.vn đi khám phá những trang thơ vang danh của nhà thơ Trần Vàng Sao nhé! Là một cây bút đặc sắc cùng lối thơ độc đáo hiếm có, ông đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng bạn đọc yêu thơ. Nếu bạn là một người có sở thích sưu tầm thơ thì đừng bỏ lỡ cơ hội này nhé!

Nào! Không để các bạn chờ đợi lâu hôm nay chúng ta hãy cùng uct.edu.vn đi khám phá những trang thơ vang danh của nhà thơ Trần Vàng Sao nhé! Là một cây bút đặc sắc cùng lối thơ độc đáo hiếm có, ông đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng bạn đọc yêu thơ. Nếu bạn là một người có sở thích sưu tầm thơ thì đừng bỏ lỡ cơ hội này nhé!

Nội Dung

tau tức quá rồi
tau chịu không nổi
tau nghẹn cuống họng
tau lộn ruột lộn gan
tau cũng có chân có tay
tau cũng có đầu có óc
có miệng có mắt
có ông bà
có cha mẹ
có vợ con có ngày sinh tháng đẻ
có bàn thờ tổ tiên một tháng hai lần
rằm mồng một hương khói bông ba hoa quả
tau đầu tắt mặt tối
đổ mồ hôi sôi nước mắt
vẫn đồng không trự nõ có
suốt cả đời ăn tro mò trú
suốt cả đời khố chuối Trần Minh
kêu trời không thấu
tau phải câm miệng hến
không được nói
không được la hét
nghĩ có tức không
tau chưởi
tau phải chưởi
tau chưởi bây
tau chưởi thẳng vào mặt bây
không bóng không gió
không chó không mèo
mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước
giường thờ chiếu trải sắp hàng một dãy ra đây
đặng nghe tau chưởi
tau kêu thằng khai canh khai khẩn tam đợi mười đời
cao tằng cố tổ ông nội ông ngoại cha mẹ chú bác cô dì
con cháu thân hơi cật ruột bây tau chưởi
tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất nòi mất giống
hết nối dõi tông đường
tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu
tam giáo đạo sư bây
cố tổ cao tằng cái con cái thằng nào móc miếng cho bây
hà hơi trún nước miếng cho bây
bây ỉ thế ỉ thần
cậy nhà cao cửa rộng
cậy tiền rương bạc đống
bây ăn tai nói ngược
ăn hô nói thừa
đòn xóc nhọn hai đầu
ngậm máu phun người
bây bứng cây sống trồng cây chết
vu oan giá hoạ
giết người không gươm không dao
đang sống bây giả đò chết
người chết bây dựng đứng cho sống
bây sâu độc thiểm phước
bây thủ đoạn gian manh
bây là rắn
rắn
toàn là rắn
như cú dòm nhà bệnh
đêm bây mò
ngày bây rình
dưới giường
trên bàn thờ
trong xó bếp
bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra
bây mang bí danh
anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường
lúc bây thật lúc bây giả
khi bây ẩn khi bây hiện
lúc người lúc ma
lúc lên tay múa ngón sủi bọt mép gào thét
lúc trợn mắt khua môi múa mỏ đả đảo muôn năm
lúc như thầy tu vào hạ
lúc như con nít đói bụng đòi ăn
hai con mắt bây đứng tròng
bây bắt hết mọi người trước khi chết phải hô
cha mẹ bây ông nội ông ngoại bây tiên sư cố tổ bây
sống dai đời đời kiếp kiếp
phải quỳ gối cúi đầu
nghe bây nói không được cãi
phải suốt đời làm người có tội
vạn đợi đội ơn bây
đứa nào không nghe bây hớt mỏ chôn sống
thằng nào không sợ bây vằm mặt thủ tiêu
bây làm cho mọi người tránh nhau
bây làm cho mọi người thấy nhau nhổ nước miếng
đồ phản động
đồ chống đối
đồ không đá bàn thờ tổ tiên
đồ không biết đốt chùa thiêu Phật
thượng tổ cô bà bây
mụ cô tam đợi mười đời bây
tau xanh xương mét máu
thân tàn ma dại
rách như cái xơ mướp chùi trách nồi không sạch
mả ông bà cố tổ bây kết hết à
tụi bây thằng nào cũng híp mắt hai cằm
bây ăn chi mà ăn đoản hậu
ăn quá dã man
bây ăn tươi nuốt sống
mà miệng không dính máu
người chết bây cũng không chừa
năm năm mười năm hai mươi năm
xương chân xương tay sọ dừa vải liệm
bây nhai bây khới bây mút
cả húp cả chan bây còn kêu van xót ruột
bao nhiêu người chết diều tha quạ rứt xương
khô cốt tàn dọc bờ dọc bụi giữa núi giữa rừng
để bây xây lăng đắp mộ dựng tượng dựng đài cho
cha mẹ cố tổ bây
hỡi cô hồn các đảng
hỡi âm binh bộ hạ
hỡi những kẻ khuất mặt đi mây về gió
trong am trong miếu giữa chợ giữa đường
đầu sông cuối bãi
móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó
cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi
bây giết người như thế
bây phải chết như thế
ác lai thì ác báo
tau chưởi ngày chưởi đêm
mới bét con mắt ra tau chưởi
chập choạng chạng vạng tau chưởi
nửa đêm gà gáy tau chưởi
giữa trưa đứng bóng tau chưởi
bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi
mười hai nhánh họ bây
cao tằng cố tổ bây
tiên sư cha bây
tau chưởi cho bây ăn nửa chừng mẻ chai mẻ chén
xương cá xương thịt mắc ngang cuống họng
tau chưởi cho nửa đêm oan hồn yêu tinh ma quỷ
mình mẩy đầy máu hiện hình vây quanh bây đòi trả đầu trả chân trả tay trả hòm trả vải liệm
tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc
đoạ xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu
tau chưởi cho cha mẹ bây có còn sống cũng điên tàn
đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đường xó chợ
bốc đất mà ăn xé áo quần mà nhai cho bây có nhìn ra
cũng phải tránh xa
tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đã lớn
sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đòi nửa đoạn
chết không được mà sống cũng không được
tau chưởi cho dứt nọc dòng giống của bây cho bây chết sạch hết
không bà không con
không phúng không điếu
không tưởng không niệm
không mồ không mả
tuyệt tự vô dư
tau chưởi cho bây chết hết
chết sạch hết
không còn một con
không còn một thằng
không còn một mống
chết tiệt hết
hết đời bây

Chử Đồng Tử
chúng ta cứ yêu nhau mãi thế này
và đừng bay lên trời
Tiên Dung
hột cát trên ngực nàng hột cát trong mắt tôi
hột cát trên bụng nàng hột cát trong miệng tôi
hột cát trong tóc nàng hột cát trong tóc tôi
những giọt nước trên thân thể nàng
những giọt nước trên thân thể tôi
trong kẽ ngón tay ngón chân nàng
trong kẽ ngón tay ngón chân tôi
trong lông mày nàng trong mí mắt tôi
cát ướt và mặn
nước thơm mùi cỏ
như sữa
như sương
nước nước trong lá sen
như nước giữa từng trời
giọt nước trên da thịt nàng
thơm tho
giọt nước chảy
giọt nước đọng lại như giọt nước dầu mái tranh sau cơn mưa
trong đám lông tơ
bên khoé miệng
giữa những bờ mép những đường khép của da thịt
thơm
mùi
mùi sữa
những giọt nước
những hột cát
những giọt nước
những hột cát
tôi không còn thấy trời đất ở đâu nữa
mùi của cỏ và bông dại hai bên bờ sông sóng nước lao xao
tôi nghe lao xao tiếng nước chảy
lao xao da thịt
vú và tóc
lao xao
lông lá và nước
lao xao
tôi lao xao nước chảy trên da thịt nàng lao xao
nàng cười
cổ nàng cao
bụng nàng tròn

trời đất lao xao
cây cá trên đầu tôi lao xao
những giọt nước
con cá dưới sông động nước ngo ngoe cái đuôi
tôi mò
những cành lau cứa vào da thịt
tôi chảy máu
gió thổi lao xao
tôi nghe tiếng sóng nước
con ốc con đam
mẻ chai mẻ chén
nàng nhìn trời
gió ở xa mây không bay
nàng nhón nhân quay lưng lại
còn cha gót đỏ như son
đến khi cha chết không có một miếng giẻ rách mà liệm
gót chân tôi nứt cổ ca
tôi nuốt nước ngấm trong miệng
trời giữa mặt tôi trên cao
nước chảy trong cổ tôi
nước chảy trên thân thể nàng
từng giọt
từng giọt
mặt trời và sao
lao xao
cát
nước
tôi nhắm mắt lại
tôi nhắm mắt lại
miệng nàng đỏ
nàng ngồi xuống ngửa người ra sau
cát lăn lăn qua kẽ ngón tay
cát trên da thịt
nàng thở
tôi nhắm mắt lại
những sợi lông tơ vàng
trời đất thơm lừng sữa và cây cỏ non tháng giêng
hột cát đen
hột cát trắng
hột cát vàng
hột cát ngũ sắc
hột cát mát
hột cát mịn
nàng cúi nhìn thân thể mình
tôi lún sâu trong cát
đầu lưỡi tôi tê mặn
tôi nghe tiếng nàng thở
gió ở xa trong lá cây
mặt trời đi đâu không biết
nước lút mắt cá
nước quá đầu gối
nước tới bụng
nước ngang cổ
bùn cay trong mắt
bùn mắc trong miệng
tôi lủi
tôi mò
tôi cào
tôi lặn
mười ngón tay trụi hết móng
nổi chai
hai bàn chân hà ăn một nửa
nớt da
không có máu chỉ có mủ
lạnh cóng
khô cong
hôi bùn
khét nắng
con tôm con cá
con ốc con đam
tôi quậy bùn nhúng người sâu xuống nước hai chân tê cứng
không cố thêm được nữa
phải về
tôi ngó chung quanh
rồi cúi xuống lom khom xách giỏ cá lên bờ
tôi kéo hai chân sát ngực ngồi ép mình trong bụi cây
cổ tôi đắng và ngứa
tôi hái mấy ngọn rau trai và cỏ hôi nhai cho đỡ đói
một đàn kiến bò qua dưới chân
vài con leo lên chân tôi
những con kiến màu máu bầm
những con kiến bu trong kẽ ngón chân hôi mủ
bên kia trời mù xanh trong lá cây
tôi không biết tôi đang nghĩ gì nữa
mấy con kiến không chịu cắn bò ra khỏi chân tôi
tôi nằm xuống bẻ một cành lá đắp lên bụng
đàn kiến đứt một khoảng
những con to chạy lui chạy tới cụng đầu nhau sắp hàng
tôi có còn gì nữa đâu
không mẹ
không cha
không áo
không quần
không một miếng giẻ rách làm khố
tôi trần truồng như lúc mới sinh ra
tôi trần truồng như trời như đất như đá
như cỏ cây bùn nước
con rạm có ướm
củ khoai củ sắn có vỏ
tôi chỉ có tóc tai mặt mũi da thịt lông lá và cái giỏ tre này đây
tôi trốn hết mọi người
không biết chợ búa hội hè ca hát
sáng thấy mặt trời
đêm thấy trăng sao
cả ngày khi dưới ao khi trong đầm khi ngoài sông
ngập trong nước thở trong bùn
đêm ngủ cứ nằm thấy được ăn một chén cơm
không mặc quần áo lâu ngày rồi cũng quen
tôi đi đứng như thường
đám sau má cây dứa dại đó không phải người
con chim đang nhảy trong bụi rậm đó không phải người
con trùn con sâu con rắn không phải người
như bây giờ đây
giữa trời đất này
giữa cây cối này
tôi nhìn tôi trần truồng da thịt nổi mốc
người đời xưa ăn lông ở lỗ
tôi là người đời xưa
a ha
tôi là người đời xưa
tôi cười thật to
bây giờ tôi đi chợ
chắc người ta sẽ bỏ chạy hết
a ha thằng điên là tôi
thằng điên không biết ăn cơm là tôi
thằng điên ở trần ở lỗ
ở trần ở lỗ là thằng điên
tôi cười
tôi ở trên trời rớt xuống
tôi cười nữa
lúc này tôi muốn có người đi qua ngang đây
ngó qua lỗ trống bụi cây thấy tôi ở lỗ ở trần đang cười như điên
lâu không nghe người nói
bây giờ tôi nói tôi nghe
từng tiếng một
tôi

chử
đồng
tử
một
hai
ba
con ốc
con rạm
chó mèo
cái nồi đất
chử đồng tử
chử đồng tử ơi
sáng mai có trái gió trở trời mày cũng cứ xuống sông ra đồng nghe
tôi cười thật to
tôi câm thiệt
chó sủa xa bên sông ngược gió nghe không rõ
tôi bỏ một nạm rơm vào mấy khúc củi đang cháy
ánh sáng vàng và thơm
mùi lúa
mùi rơm
tôi nhìn đống lửa
mùi rơm thơm quá
hai ba con rạm bốn năm con ốc tôm cá rau măng trong cái nồi đất không có một hột muối
cổ tôi rát và ngứa khó chịu
những con kiến bắt đầu rúc trong da thịt trên mặt trong bụng nơi hai chân hai tay
khắp cả hình hạ tôi nổi gai
lửa ngọn đã tắt
cơm
cơm đơm trong chén
có hai chiếc đũa
cơm cúng người chết
cơm cúng mà mới
cơm cúng cô hồn
cơm đổ
cơm siu
cơm ngâu vọc
cơm chó không ăn
những hột cơm còn mắc trong chén bọn nhà giàu
tôi nổi lên ngột trong đống cơm
tôi mờ mắt
bốn bề là cơm
bốn bề là nước
bùn
cỏ
lau lách
rạm
ốc
nước ngập hết người tôi
những đè lên ngực
tôi tức thở
tôi cố ngoi lên
những bọt nước đen kêu lõng bõng dưới chân
tôi là cây cỏ lùng
nước khô
nắng cháy
cỏ lùng ơi
cỏ lùng
tiếng nước chảy
le re
nước ấm
tôi mở mắt
miệng đỏ
da trắng
lông đen
nàng cười
thơm tho
mùi cây cỏ
mùi trái mới chín
mùi sương trên lá
mùi sữa
mùi cơm
tôi ướt hết
mát mẻ
tôi mê man
dầm dề
nước trôi trong cát
cánh tay nàng cong dài
nàng hát
nước chảy
chim phượng ăn trái xoài xanh
em thương anh
mây gió trên trời
ái ân hai chữ
nước non
nàng hát
gió xa
nước chảy
cát trôi
một đời tôi
hết đời tôi
còn có gì nữa
bây giờ
trước mặt tôi
nàng đứng đó
miệng đỏ
đẹp như tiên trên trời sa xuống
không che đậy
như tôi
không áo quần dưới cát

cơn bão số hai sắp rớt vào Hải Phòng
buổi trưa cây cối ở Vỹ Dạ rất buồn
em đưa chị về Đông Xuyên
qua mấy dãy phố không thấy ai quen để chào
hai chân chị đi vấp vào nhau
con mắt chị nhìn ra xa
chắc trời không mưa qua được núi
chị sợ không qua kịp đò để sớm mai về nhà sớm
đang ăn chén cơm chị bỏ đũa xuống
chị đội cái nón của mẹ đi đôi guốc của mẹ
chị về mai mốt chị lên
em đưa chị qua mấy dãy phố đông người
Vỹ Dạ Đập Đá
phà còn xa nên lên ngã Toà Khâm cũ
qua cầu Trường Tiền gió thổi không đội được nón
hạt bụi bay vào mắt chị
trong đầu em có cục sạn chị ơi
chị để tay lên trán em
về đi không thôi mưa không kịp
đính ơi
mai chị về tới nhà rồi
hết chợ Tài Ba đi trên những con đường mưa trôi hết dải hạ
chiếc cầu treo bắc qua hoái không có tay vịn
chị có mang em dặn chị phải đi đò
lội băng qua mấy đám ruộng
có con rạm chết dưới chân cây lúa ở nơi miệng còn bọt nước
chị buộc sợi chỉ vào chân con rạm cho con chơi
rồi đi phơi lúa
ở bến Tượng người ngồi đã đông
tàu nổ máy nước sông sôi ục ục
xe qua trên đầu xe qua trên cầu Đông Ba
chị đội vạt áo sau lên đầu
hai con mắt em muốn nhắm lại ngủ một giấc đến sáng mai
chị mở cái giỏ ra gói lại mấy cái bánh để dành cho con
người dưới Đông Xuyên không thấy ai lên tới
em không thấy gì bên kia sông
chị nói nắng to và rất vàng
hai con mắt em cứ muốn nhắm lại
xe cứ xe không hết trên cầu
chị nắm tay em nói em về
mẹ không la vì em đi với chị
em không về vì chút nữa chị đi một mình
trời mưa chi ướt đầu đứa mồ côi không có mũ đội
chị cắn vạt áo trong miệng
nước con sông này chia với con sông khác nên không chảy ra biển chị ơi
em ném hòn đá xuống sông
gió thổi mát trên mặt
chị ngó xuống dưới xa đường Huỳnh Thúc Kháng
hôm qua máy bay thả bom ở Đông Xuyên
người Mỹ Xá lên nói có trẻ con chết và nhà cháy
em ngó vào mắt chị
con rạm nằm ngửa chết khô dưới chân cột nhà
cái chân sau còn mắc sợi chỉ
thôi em về đi
nhớ đừng dang nắng đỏ hết tóc
mặt đen con gái không ưng
chị nóng ruột chị ngồi lâu không được
hai con chuồn chuồn đậu trên cọng rác trôi ngoài sông
rồi một con bay
người đi nói to bên phố
bánh sắt lăn lăn lên dốc qua cầu
em không nói gì với chị
sáng mai trời có mưa luôn không
giọt mưa dài dưới mái tranh
giọt mưa qua lỗ phên trống vào trong nhà
giọt mưa mắc dưới đuôi ngọn lá trầu không
con chim bay thấp ngang qua kêu một tiếng
đứa con ai đứng dựa cột đình chợ mở mắt to ngó
người đi qua đi lại
bây giờ chị sắp về rồi
em xuống đò ngồi với chị một lúc lâu rồi lên bờ
tấm ván gập ghềnh dưới chân em bước
đò mới chống ra chị ló mặt nói vói lên
em lắc đầu không nghe chi hết
chị cười hai con mắt to tròn
chị bán lúa được rồi chị lên
em đứng trên hòn đá mài dao
trời vẫn không mưa được
chị khoát tay em về đi
nước sâu mấy chừng
chị Miên ơi
em như người thổi chai ngồi nhớ hột cát trôi trên nguồn

Người này chết cha
Tên là Nguyễn Văn Hẹ
Tám tuổi
Ăn sắn say chết
Chết ba ngày mẹ mới biết
Hàng xóm phụng lập
Trần Văn Hạ
Bốn mươi tuổi
Bốn đứa con
Cuốc đất trên núi
Lựu đạn nổ
Chết
Vợ con không lên kịp để đưa đám
Người nằm
Ở đây là đàn ông không biết
Tên tuổi quê quán
Lúc chết mặc áo lính nguỵ
Quần đàn bà màu nâu
Nằm sấp cách đường xe lửa năm mét
Mặt bị đánh giập không có mắt mũi chân tay
Người chết ở đây
Hai mươi sáu tuổi
Bị bắn
Đạn xuyên qua đầu
Họ và tên: Phan Văn Tế
Lý do: ăn cắp bỏ chạy
Kêu không đứng lại
Nguyễn Hắn
Ba mươi chín tuổi
Tự đâm cổ bằng cái chai nước cam đập bể
Có người nói bị điên
Trước khi chết có nói
Thời buổi này
Cứt cũng không có mà ăn
Nguyễn Thị Lùn
34 tuổi
Lê Văn E 13 tuổi
Lê Thị Muốn 10 tuổi
Lê Văn Thuộc 6 tuổi
Lê Thị Lý 2 tuổi
Uống thuốc tự tử ở trong bếp
Bên cạnh có mấy củ khoai cả hà còn nóng để trong cái rá không có vành
Trong giấy để lại có viết
Cực quá sống không nổi
Mẹ con tôi phải chết
Trần Thị Lan
Hai tuổi rưỡi
Đau không có thuốc chết
Nguyễn Văn Lớn
Bốn mươi lăm tuổi
Đói lâu ngày ăn quá nhiều
Chết
Không có bà con thân thích
Nguyễn Văn Thụ
Hai mươi sáu tuổi
Chết ở trần trên đống rác
Giữa chợ
Nguyễn Hữu Thực
Năm mươi tuổi
Chết ngay giữa bàn tiệc
Không kịp đưa vào bệnh viện
Có trên một ngàn người đưa đám
Phan Ngọc Thế
Chết trong trận dịch tả năm 19…
Sống được bốn mươi hai tuổi
Ở đây chôn bốn em nhỏ
Khoảng từ sáu đến chín tuổi
Sốt xuất huyết
Nằm chết ngoài chợ
Phạm Huỳnh Thưởng
Chết năm năm mươi sáu tuổi
Đứt mạch máu
Lúc đang đọc diễn văn
Gần đến đoạn cuối.

tôi tuổi tỵ
năm nay bốn mươi ba tuổi
thường không có một đồng trong túi
buổi sáng buổi chiều
thứ hai thứ ba thứ bảy chủ nhật
trong nhà ngoài sân với hai đứa con
cây cà cây ớt
con chó con mèo
cái đầu gãy cái tay gãy của con búp bê
cọng cỏ ngọn lá vú sữa khô
thúng mủng chai chén sách vở quần áo mũ nón cuốc rựa trên ghế dưới bàn
hai ba ngày một tuần một tháng có khi không đi đâu hết
một hai ba giờ sáng thức dậy ngồi vác mặt ngó trời nghe chó sủa
miếng nước trà mốc nguội có mùi bông lài rát cổ
cũng không có chi phiền
vấn một điếu thuốc hút
hai ba lần tắt đỏrồi nửa chừng rách giấy
bạn bè gặp nhau
cho uống một ly cà phê
một lần
qua hai lần phải tránh
không phải ai cũng nghĩ như mình
nhiều đứa vui gặp nhau cho năm ba đồng một chục
đưa tay cầm lấy
miệng nói không được
tôi thấy tôi như người tù được thả rông
lang thang giữa đường giữa phố
nhìn hết mọi người
xem mình lâu ngày mặt mũi có khác người không
tôi đi lui
tôi đi tới
phố phường đông chật
tiếng cười tiếng la tiếng nói tiếng xe cộ
chẳng có ai quen thử nói chào tôi một tiếng
tôi đưa hai tay lên đầu vuốt tóc
lấy chân hất một hòn đá
cúi xuống nhìn mấy bao thuốc không bên lề đường
rồi đi về
qua cầu dép sút một quai
tôi không muốn nhớ gì hết
tôi ngồi trên hòn đá trước nhà
buổi chiều không có một con chim đậu trên cây
đám trẻ con chia phe bắn nhau cười la ngoài sân
đứa sống đứa chết cãi nhau ăn gian chưởi thề
những người đi bán về nói chuyện tiếng to
hai đứa nhỏ nhà bên cạnh cầm đèn che miếng lá chuối qua xin lửa hỏi tôi chưa nấu cơm tôi cười lắc đầu muốn đi ngủ
trong gió có mùi rơm cháy
tôi không biết làm gì hết
tôi bỏ hai chân ra khỏi dép cho mát
đám trẻ con bỏ chơi chạy theo phá đàn trâu bò đi qua
tôi bước vào nhà mở rộng hai cánh cửa lớn thắp một cây đèn để lên bàn thờ
hai đứa con ra ngoài đường chờ mẹ chưa về
rời còn lâu mới tối
tôi đi gánh một đôi nước uống
tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày ở nhà của mình
không định được ngày mai
có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai cái kẹo gừng
có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ lỡ khi hết dầu thắp tới bữa thiếu ruốc hết bột ngọt
mả cha cuộc đời quá vô hậu
cơm không có mà ăn
ngó lui ngó tới không biết thù ai
những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất
lâu ngày tôi thấy quen đi
như quen thân thể của mình
tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi buổi chiều không có cơm ăn
những con ruồi ăn nước mũi khô trên má những đứa đau quan sát
những con chuột chết lòi ruột ở bến xe đò
những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em con cái chưởi bới la hét trong bữa ăn
người điên ở trần đứng làm thinh giữa trời mưa ngoài chợ
những ngày hết gạo hết tiền hết củi muối sống không còn một hột của tôi
những trách canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt
hai mắt tôi mở to
đầu tôi cúi thấp
miệng tôi há ra
những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm dồn cứng chật cuống họng
nói thật lúc này tôi muốn được say rượu
hoạ may thấy một đồng thành ba bốn đồng
nhiều khi tôi quá chán
chân tay rã rời
đầu óc đau nhức
không muốn làm gì hết
mấy đứa nhỏ chơi buôn bán bỏ đi đâu không biết để đất đá lá cây đầy nhà
tôi dựa cửa ngồi yên một chỗ
dụi mắt nghĩ hết chuyện này tới chuyện khác
nói chi tới những đứa đã chết trên rừng giữa phố
bạn bè có đứa giàu có đứa nghèo
đứa nguỵ đứa cách mạng
đứa tiền của ăn tiêu mấy không hết
đứa không có được một cái áo lành
đứa đi kinh tế mới ba bốn bảy tám năm trở về xách một cái bị lác
mặt cắt không có hột máu
đứa đạp xe thồ ngồi vắt chân ăn củ sắn chờ khách ở bến xe
đứa vô tích sự ở nhà không có việc chi làm
có đứa râu tóc dài che kín mặt
có đứa tàn không nhớ mình tên chi
có đứa chịu không nổi dắt vợ con vào nam ăn chợ ngủ đường
mỗi lần gặp nhau mở to mắt cười hút một điếu thuốc lắc đầu
hết chuyện nói
hai đứa con đi chơi về cười nói
đứa nhỏ bắt tôi đánh trống cho nó làm ông địa múa thiên cẩu
cái trống lon mặt ni lông và hai chiếc đũa tre
tôi đánh
múa đi các con
này đây cái nón gãy vành làm đầu thiên cẩu
và sợi dây chuối treo ngọn lá làm tiền
múa đi các con
cái bụng ông địa to tròn giơ lỗ rún gài nút áo không được
ông địa chống tay vỗ bụng ngửa mặt lên trời cười ha ha
tôi vỗ tay hoan hô
và không biết mình có nhớ ra được cái mặt ông địa không

1.
21 = 20 + 1
hai mươi thêm một
là hai mươi mốt
1975
1996
muôn năm chiến tranh
muôn năm hòa bình
muôn năm tôi
muôn năm anh
muôn năm Hồ Chí Minh
muôn năm màu đỏ
muôn năm máu
muôn năm xác chết
muôn năm hài cốt
muôn năm nước lạnh
muôn năm
muôn năm năm
thêm một
là thêm một năm
dài thêm ba trăm sáu mươi lăm ngày
dài con dài cái
dài ngày thiếu gạo
dài ngày há miệng không có cái chi nuốt
nói thiệt
tới đây hôm nay lúc này đây
tôi đuối
tôi luỵ
tôi quỵ
tôi lết
trệt
ngoài trời
cây không có gió
lá im
không tiếng chim
2.
hai mươi mốt năm
chiến tranh đã qua
người đàn bà già chết khô
chiến tranh đã qua
những nấm mồ
không xương cốt
quạ
chiến tranh đã qua
thằng hề rửa sạch mặt
đi bán kẹo kéo nuôi con
chiến tranh đã qua
thằng điên thắp ba cây hương soi gương van vái mình
chiến tranh đã qua
người lính bỏ ngũ
lên núi đào sắt gỉ
lựu đạn nổ
cụt một cánh tay
chiến tranh đã qua
tôi ngồi một chỗ
đêm giật mình nghe bom nổ trong đầu
thấy thằng bạn chết
xác phơi ba ngày giữa nắng
chiến tranh đã qua
anh em bạn bè quen biết
mỗi đứa một chỗ
đứa ngó cây
đứa ngó nhà
đứa ngó đá
đứa ngó đất
đứa ngó trời
đứa cười
đứa khóc
đứa lăn lóc
đứa lặn hụp
đứa tỉnh
đứa say
cầu cho đứa nào sau này chết cũng êm thắm
3.
còn tôi
tôi ngó hai bàn tay tôi
rồi ngó trước mặt
ngó sau lưng
đêm mưa không hết
có tiếng chẻ củi ở nhà bên cạnh

Chắc hẳn qua bài viết này, quý độc giả đã phần nào cảm nhận và hiểu thêm về phong cách sáng tác thơ của Trần Vàng Sao. Những trang thơ này đã góp phần đưa tên tuổi của ông lại gần hơn với bạn đọc. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm: Trần Vàng Sao cùng những trang thơ hay nhất mọi thời đại phần 4

 

shop hoa tưoi thanh pho vi thanh hau giang

shop hoa thành phố vị thanh , shop hoa tươi thành phố vị thanh  , hoa tươi an giang

 xem thêm >> hoa sinh nhật đẹp , hoa khai trương, hoa đám tang, điện hoa , hoa lan hồ điệp  . shop hoa tươi Địa chỉ shop hoa


xem thêm >> hoa sinh nhật đẹp , lẵng hoa khai trương ,  điên hoa chia buồn , dien hoa 

shop hoa tươi quang binh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *